Feeds:
Posts
Comments

Meine Meinung


(L to R)
佐藤健太(Key., E.Gt., A.Gt.)
稲木崇人(Drs., Perc., etc…)
岩澤絵里子(Fl., Vox.)
須崎誠(A.Bass, E.Bass, etc…)
加藤裕幸(Vln., E.Gt., A.Gt.)
Meine Meinung(マイネマイヌク)は、ドイツ語が語源。自己主張を意味し、音楽表現においてメンバー各々のバックグラウンドを融合させ、新しい形に昇華。独自の音楽性を発信し続けている。

Mặc dù là một ban nhạc mới nhung là một ban nhạc tuyệt vời theo quan điểm của tôi. Gặp họ đang chơi ngoài đường tại Akihabara, lập tức tôi bị ấn tượng bởi Phong cách pha chút jazz và kỹ thuật guitar hoàn hảo của 2 guitarist trong nhóm khiến tôi nghĩ rằng đây là ban nhạc không thể thiếu trong bộ sưu tập nhạc của tôi. (Hic mua 2 đĩa của họ hết 2500YEN rồi). Ban đã phát hành một single và một album. Trong single “alma”, toàn bộ các bài hát đếu chơi theo phong cách jazz acoustic. Kỹ thuật solo guitar (xem live mới cảm nhận được điều này) ở một trình độ rất cao). Vocal là một cô gái nhỏ nhắn và xinh đẹp. Giọng hát khá tốt mang rất nhiều âm hưởng smoot jazz. Nói chuyện với cô ấy một chút thấy cảm tình ngay (con gái Nhật mà). Nếu ai quan tâm có thể vào http://public.box.net/bakkujp download thử một bài hát của họ nghe nhé

Hôm nay nghe một album rất hay của một band nhạc rất nổi có một tay guitar cực đỉnh và có một bài hát tôi cực thích.
Ai đoán được bài hát này của band nào trong album nào tôi se post album này lên và mọi người cùng download nhé.

Đây là link nghe bài hát
http://download.yousendit.com/705F9CBA4844A10E

“Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ ghét bỏ ta thì ta lại có thêm một người bạn.

Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quí giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố.

Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất.

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin thầy dạy cho cháu biết thà rằng bị điểm kém vẫn còn hơn là gian lận trong thi cử.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo.

Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã.

Xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.

Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông đang gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng.

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được một con người cứng rắn.

Xin hãy giúp cháu có được sự dũng cảm để không dung thứ sự sai trái và giúp cho cháu có được sự bền chí để là người dũng cảm. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân mình, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn”.

Nguyên văn lá thư của Tổng thống Abraham Lincoln

Copy nguyên bản, trong bài viết dưới đây có một vài lỗi tiếng Việt của người viết nhưng dù sao nội dung thực sự khá thú vị

————————————————

(*)Đây là bài viết của tác giả Lê Anh Tuấn được tôi copy từ Website của GS Nhuyễn Văn Tuấn. Thấy thú vị quá nên xin trích một đoạn, xin cảm ơn tác giả.

Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Đông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ, hắn học tiếng ở Đại học Ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở học Khoa học Tự nhiên Sài gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu. Johnson ăn mặc xuyền xoàng, cái đầu rối bù, chân mang một đôi giày bata cũ mèm, lưng quảy một ba lô lếch thếch, sẵn sàng ăn uống nhồm nhoàng ngoài vỉa hè. Johnson có thể quanh năm suốt tháng ăn cơm với chuối thay cho bánh mì và phomát, xịt nước tương vào chén rồi cứ thế mà khua đũa lùa cơm vào miệng. Đối với Johnson, thịt rùa, rắn, ếch, nhái, chuột đồng, … hắn xơi ngon lành. Bún riêu là món khoái khẩu của Johnson, hắn còn biết thèm hột vịt lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu chanh. Ai có mời đi chén thịt cầy với mắm tôm, Johnson chẳng ngần ngại mà còn biết vỗ đùi đánh cái phét khen rượu đế mà nhắm với thịt chó ngon “thần sầu quỉ khốc” !!! Chẳng biết Johnson khéo tán tỉnh thế nào (hoặc bị tán) mà vớ được một cô bé Hà thành tóc “đờ-mi gác-xông”, sinh viên ngành văn chương hẳn hoi. Ngày cưới, Johnson vận áo dài khăn đóng, dâng trầu cau và quì lạy bàn thờ tổ tiên nhà gái thành thạo làm đám thanh niên, thiếu nữ, cả lũ con nít và mấy ông cụ ông, cụ bà trong làng suýt xoa, kinh ngạc, xúm đen xúm đỏ coi muốn sập nhà.

Chúng tôi gặp nhau trên chuyến xe lửa từ Nha Trang ra Huế. Tôi về thăm quê, còn Johnson thì sau mấy tháng nghiên cứu phong tục Tây nguyên xuống Nha Trang rồi tiếp đi dự Festival Huế. Đường dài, tàu chạy dằn xóc, chung quanh ồn ào, lao nhao chẳng ai ngủ được. Johnson rủ tôi xuống toa ăn uống, kêu mỗi người một ly cà phê đen, một bình trà nóng rồi trao đổi đủ thứ chuyện trên đời. Tôi cũng khá thán phục sự hiểu biết và thành thạo văn hóa Việt Nam của Johnson khi nghe hắn thỉnh thoảng chêm vô câu chuyện mấy câu ca dao, thành ngữ tiếng Việt. Thật thú vị khi nói chuyện với một người Mỹ bằng tiếng Việt về đề tài ngôn ngữ Việt Nam (dễ chịu hơn nhiều khi khi nó chuyện với một người Mỹ bằng … tiếng Anh).

Vậy mà Johnson vẫn lắc đầu than:

- Tiếng Việt của mấy ông rắc rối quá! Tôi học đã lâu mà vẫn còn lúng túng, nhiều lúc viết sai, nói sai lung tung cả lên. Này nhé, từ xưng hô, ăn uống, giao tiếp, … thật lắm từ khác nhau chẳng đơn giản như tiếng Mỹ của tớ, chỉ một từ you là để nói với tất cả người đối thoại, tiếng Việt thì phân biệt ông, bà, anh, chị, em, con, cháu, ngài, mày, thầy, thằng, … rành mạch. Tiếng Mỹ thì dùng một chữ black để chỉ tất cả những vật gì, con gì có màu đen trong khi đó tiếng Việt thì khác, ngựa đen thì gọi là ngựa ô, chó đen thì kêu là chó mực, mèo đen thì gọi là mèo mun, gà đen thì là gà quạ, bò đen là bò hóng, mực đen là mực tàu, tóc đen thì hóa thành tóc nhung hoặc tóc huyền. Đã là màu đen rồi mà người Việt còn nhấn mạnh thêm mức độ đen như đen thủi, đen thui, rồi đen tuyền, đen thắm, tím đen, đen ngắt, đen bóng, đen sì, đen đủi, đen thẳm, đen óng, đen thùi lùi, đen kịt, đen dòn, … Còn để chỉ màu ít đen hơn thì người Việt dùng chữ đen hai lần: đen đen. Kiểu này khác với các nước, khi muốn nhấn mạnh điều gì, người ta lập lại từ đó hai lần, tiếng Việt lập lại hai lần lại làm giảm mức độ của từ. Ngon ngon có nghĩa là chưa ngon lắm …

Tôi cười cười:

- Thì tiếng Mỹ của ông nhiều lúc cũng rắc rối kia mà. Này nhé, người Việt nói: “Hôm qua, tôi đi tiệm” thì người Mỹ lại nói “Yesterday, I went to the shop”. Tiếng Anh, đi là go, nhưng đã đi (quá khứ) thì phải viết là went. Bản thân chữ hôm qua (yesterday) đã là quá khứ rồi thì ai cũng biết mà gì cần phải đổi go thành went chi cho rối mấy người học Anh văn? Nội chuyện học thuộc lòng 154 động từ bất qui tắt của mấy ông cũng đủ làm nhiều người trên thế giới phải thi rớt lên rớt xuống. Người Việt nói hai con chó mà chẳng cần thêm s hoặc es thành hai con chó “sờ” (two dogs) như tiếng Mỹ. Một đứa con nít thì nói là one child là được rồi, vậy mà thêm một đứa nữa thì bắt đầu rối, chẳng phải là two childs mà thành two children. Một con ngỗng là one goose, hai con ngỗng thì thành two geese. Vậy mà viết một con cừu là one sheep nhưng hai con cừu thì cũng là two sheep, chẳng chịu đổi gì cả ?!.

Johnson vẫn không chịu thua:

- Văn phạm của xứ ông cũng rắc rối bỏ xừ! Xem nè, thắng và thua là hai chữ phản nghĩa chứ gì? Thua và bại là hai chữ đồng nghĩa, đúng hông? Vậy mà, hai câu nói: “Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán” đồng nghĩa với câu “Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán”? Không thể viết là “Ngô Quyền đánh thua quân Nam Hán”!!! Phải không nào? Rồi còn, “áo ấm” tương đương với “áo lạnh”, “nín thinh” giống như “làm thinh” trong khi ấm và lạnh phản nghĩa nhau, nín và làm cũng là những động từ đối nhau. Đến nhà ai, phải phân biệt “Kính thăm” và “Kính viếng”, thăm một người khi người đó còn sống, còn viếng ai thì người đó đã … qua đời! Rồi ba hồi mấy ông dùng tiếng Hán như Quốc gia rồi đổi thành tiếng Nôm ra Nhà nước, Trực thăng (có thể không cần chữ máy bay phía trước) thành Máy bay Lên thẳng (phải có chữ máy bay phía trước), Thủy quân lục chiến thì đổi là Lính thủy đánh bộ, sao không gọi luôn là lính nước đánh đất??? Lễ động thổ thì không thể sửa lại là Lễ động đất mặc dầu là thổ là đất?

Tôi tiếp tục “ăn miếng trả miếng”:

- Tiếng Mỹ cũng đâu có tránh khỏi. See và look cũng đều là động từ để cùng chỉ hành động xem, nhìn, ngắm, dòm nhưng oversee (quan sát, trông nom) lại ngược nghĩa overlook (bỏ sót, không nhìn thấy). Wise man là người thông thái, uyên bác, vậy mà thay chữ man (đàn ông) thành woman (đàn bà) thì chữ wise woman thành bà phù thủy, bà đỡ, bà lang, bà thầy bói, bà đồng bóng!!! Rồi chữ man và guy (anh chàng, gã) gần gần như nhau thì chữ wise guy thành một kẻ hợm hĩnh, khoác lác. Sao lại “park on driveways” (đậu xe trên đường nội bộ) nhưng “drive on parkways” (lái xe trên xa lộ)?

Johnson ôm bụng cười:

- Tên món ăn Việt Nam cũng lạ, miền Nam có bánh da lợn, tưởng làm bằng thịt lợn nhưng thực chất là bằng bột, có lẽ giống như các lớp da lợn, nhưng sao không gọi là bánh da heo theo từ miền Nam mà gọi theo chữ lợn miền Bắc? Bánh bò cũng chắng có miếng thịt bò nào. Bánh tiêu thì không rắc tiêu mà lại rắc mè. Gọi rau má mà chẳng liên quan đến má hay mẹ gì cả. Bánh tét mà gói thật chặt, chẳng thể nào tét được. Bánh dày thì lại mỏng hơn bánh chưng. Bánh chưng thì phải nấu thật lâu mới chín chứ không phải dùng cách chưng hơi hay chưng hấp. Nước lèo trong nồi hủ tiếu thì chẳng phải theo kiểu nước Lào (hay Lèo). Trái sầu riêng thì ăn vô chẳng thấy sầu riêng hay sầu chung chi cả. Bưởi Năm roi rất tuyệt nhưng sao đúng là năm roi? Trái vú sữa, Cây dái ngựa thì thật là tượng hình. Hi hi … Ngôn từ bây giờ cũng thế, cò đất, cò nhà, … thì chẳng dính dáng gì đến “con cò, cò bay lả, lả bay la …” cả.

Tôi cũng chẳng vừa:

- Thế cái món hot dog của mấy ông có liên quan gì đến con chó không? Món bánh mì kẹp thịt bò băm Hamburger của Mc Donald thì đâu có thịt heo (ham). Trái thơm, trái khóm “pineapple” thì chẳng có gì liên quan đến pine (cây thông) và apple (trái táo) cả? Vào phòng thí nghiệm sinh học, ông Giáo sư bảo bắt một con “Guinea pig”, nghe qua tưởng đâu là con heo xứ Guinea (một quốc gia ở Tây Phi Châu, giáp với Senegal, Mali, Liberia, Sierra Leone và biển Bắc Đại Tây dương) nhưng ngờ đâu là một giống chuột tên là Guinea (ở Guinea không có giống chuột này!). Đáng lý chữ football (bóng đá) thì phải viết là legball chứ, bởi vì người ta đá banh bằng cả cái chân (leg) chứ đâu chỉ cái ống quyển foot từ dưới đầu gối đến trên bàn chân? Mới đây, khi dân Pháp không chịu ủng hộ Mỹ trong vụ chiến tranh Iraq thế là mấy dân biểu Mỹ giận đòi đổi tên món khoai tây chiên French fries bằng chữ American fries thì mấy ông Tây lại ôm bụng cười chế riễu rằng món French fries không phải xuất xứ từ Pháp mà từ … Mỹ và là món ăn của dân Mỹ. Có lẽ mấy ông Mỹ tiền bối xưa, khi làm món này đặt tên là khoai tây chiên Pháp cho nó có vẻ … ngoại cho sang, giống như bây giờ một số quán ăn Việt Nam có thực đơn Lẫu Thái, Bún Indonesia, Bánh bao Mã lai, Cá chiên viên Singapore, Hủ tiếu Nam Vang, … mặc dầu nguyên liệu và cách nấu gần như 100% của Việt Nam???

Johnson gật gù:

- Ừ, cũng đúng. Nhưng lúc đầu học tiếng Việt, tôi thấy khó quá, đã lấy 24 chữ cái A, B, C của vần La tinh rồi mà bày ra thêm a, â, ă, u, ư, ơ, d, đ, … nữa. Lại thêm kèm 5 dấu sắc (‘), huyền (`), hỏi (?), ngã (~), nặng (.) và không dấu ( ) nữa. Như le, lé, lè, lẹ, lẻ, lẽ, mỗi chữ mang một nghĩa khác nhau. Rồi phải học cách bỏ dấu ở đâu trong từ cho chính xác nữa chứ. Hòa hay là hoà. Li hay là ly? Có câu thơ về dấu này cũng hay:

Chị Huyền mang nặng ngã đau,

Sao không sắc thuốc, hỏi sao cho lành ?!

Trong ngôn ngữ Việt Nam, tôi thấy nhiều chữ ghép với chữ ăn mặc dầu nó chẳng ăn nhập đến chuyện bỏ thực phẩm vào miệng, nhai và nuốt xuống gì cả. Nói ăn nhậu, ăn tiệc, ăn mùng, ăn cưới, ăn giỗ, … thì có lý nhưng sao lại ăn nằm, ăn hút, ăn tiền, ăn lương, ăn cắp, ăn mày, ăn chặn, ăn quỵt, ăn diện, ăn đòn, ăn công, ăn năn, ăn hiếp, ăn khách, ăn ảnh, …

Tôi bật cười chận ngang khi Johnson tiếp tục ghép chữ với từ ăn:

- Thì như tiếng Mỹ của ông vậy thôi. Chữ to get khó dịch gì ra hồn cả. Tôi cũng có nghĩ là khi mình chưa tìm ra động từ nào thích hợp thì dùng tạm luôn chữ to get! Khi quân đội Mỹ bắt sống được Saddam Hussen ở Iraq thì tuyên bố “We got him!”, sao không dùng động từ to catch, to caught, to force, to find, to capture, to pick up, …cho rõ nghĩa? Rồi động từ to get đi kèm các giới từ in, into, on, out, up, at-able, … thành một loạt động từ mới. Các động từ to take, to put, to be, … cũng vậy.

Johnson chuyển qua phần khác:

- Chuyện mạo từ tiếng Việt cũng làm rắc rối người nước ngoài. Người Việt nói cái bàn, cái nhà, cái gường, cái nón, … nhưng không thể nói cái chó, cái mèo mà phải là con chó, con mèo, con người, …. Đồ vật là cái, động vật là con. Bây giờ nhiều cô cậu thanh niên Hà Nội thay vì nói cái xe Honda Dream thì lại dùng từ con Đờ-rim, rồi tiếp là con Su (Suzuki), con a còng (@), con Tô (Toyota), con Mẹc (Mercedes), , … Vợ chồng tôi có chuyện vui thế này:

Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Một hôm, chúng tôi ra Hồ Gươm dạo chơi, tôi khen: “Con hồ này đẹp quá!”. Vợ tôi “chỉnh” liền: “Không, anh phải nói là cái hồ này đẹp quá!”. Vậy mà đi ngang sông Tô Lịch thấy nước đen ngòm, tôi nói: “Cái sông này bẩn quá!” thì vợ tôi “sửa” ngay: “Ậy, anh phải nói là con sông này bẩn quá chứ không nói là cái sông!”. Tôi la lên: “Ồ, sao lại thế, khi là cái, khi là con, làm sao phân biệt?”. Vợ tôi ôn tồn giải thích: “Cái gì động dậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy, còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?”. Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: “À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái … cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con …, còn của … em, nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái … Ha ha …”. Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc.

Tôi thấy tức cười vô cùng với anh bạn Mỹ này:

- Tôi cũng có chuyện hiểu lầm trong phát âm tiếng Mỹ như thế này.

Trong một bữa tiệc với các sinh viên quốc tế, tôi nhận phần phục vụ nước uống. Gặp bà giáo người Mỹ đã đứng tuổi, tôi đến chào và lịch sự nói theo kiểu cách của người Việt: “Good evening, Madam. May I have a honour to serve you? Do you like my Coke?” (Chào bà, Tôi có thể hân hạnh phục vụ quí bà. Bà có muốn món Coke (Coca Cola)?). Bà này trợn mắt nhìn tôi, ra vẻ ngạc nhiên, rồi lắc đầu bỏ đi. Tôi băn khoăn chẳng hiểu chuyện gì? Hôm sau, tôi đánh bạo đến hỏi bà: “I am sorry, yesterday I have found your strange look when hearing my invitation. Was there a wrong?” (Xin lỗi, hôm qua tôi thấy bà nhìn tôi kỳ lạ khi nghe lời mời của tôi. Có điều gì không ổn vậy?). Bà giáo mỉm cười độ lượng: “Yes, I had misunderstood yours. Today, I just find out that your pronunciation is not correct. You said “Coke” not sound like “Coke” but “Cock”. Cock is a male chicken but it also has a dirty meaning else. You should be careful when saying this word to a lady”. (Vâng, tôi đã hiểu lầm anh. Hôm nay, tôi mới hiểu ra là anh phát âm không đúng. Anh nói chữ “Coke” mà không giống “Coke” mà thành “Cock”. Cock là con gà trống nhưng nó cũng có một nghĩa khác xấu. Anh phải cẩn thận khi nói từ này với một phụ nữ).

Johnson “gỡ gạc”:

- Hi hi … Anh bạn người Việt dẫn tôi đến thăm nhà, đến trước ngôi nhà của mình anh nói: “Đây là nhà tôi, mời ông vào chơi”, gặp vợ anh ta ra đón trước cửa, anh ta lại giới thiệu: “Đây là nhà tôi, mời ông vào chơi”. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi và bước vào nhà, nhà anh ta thật đẹp (vợ anh ta cũng vậy!). Tôi lịch sự muốn khen chủ nhà và nói: “Nhà anh và nhà anh thật đẹp”. Hai vợ chồng nhìn nhau cười. Vì đi lâu ngoài đường, lại không có WC công cộng, nên tôi hỏi anh chủ nhà “Xin ông cho tôi vào cái chỗ đi toilet của nhà ông được không?” Hi hi … lúc đó tôi không nghĩ đến cái sự buồn cười của câu này, hôm sau nghĩ lại tôi mới thấy. Lúc ấy, vợ người bạn lại nguýt tôi: “Rõ khéo, cái nhà anh này hay nhỉ?”. Ủa, nhà tôi ở đâu đây vậy?

Tôi cười to kể tiếp:

- Lần đầu tiên sang Châu Âu cách đây 10 năm, tôi quen một cô sinh viên Hà Lan. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Cô rủ tôi ra bãi biển nằm phơi nắng và nói chuyện. Hôm đó, tôi chẳng đem theo cái gì để trải xuống bãi cát để nằm cả. Nói với cô này, thì cô mỉm cười: “Oh, never mind. You can lie down at my top” (Ồ, không sao. Anh có thể nằm trên cái top của tôi). Tiếng Anh của tôi cũng chẳng giỏi gì nên chẳng hiểu là nằm trên top là nằm ở đâu? Tôi chỉ biết top có nghĩa là đỉnh, là ở trên. Vậy nằm ở trên là nằm đâu? Nằm trên đầu thì chắc là không đúng rồi, ai lại nằm trên đầu mà nói chuyện với phụ nữ. Chẳng lẽ nằm trên… mình cô này? Hồi lúc trước đi Tây, tôi nghe nhiều thằng bạn nháy mắt kháo nhau rằng, phụ nữ Tây nó… Tây lắm, thích thì sẵn sàng… chiều! “Tình cho không biếu không” mà. Vậy là… lẽ nào??? Tới nơi, tôi mới bật cười và thấy mắc cỡ trong lòng khi thấy cô này cởi áo khoác ra, trải dưới bãi cát và chỉ tôi nằm trên đó. Tối đó, về đến nhà, tôi lặng lẽ lật từ điển Anh – Việt ra xem, mới biết thêm là top còn có nghĩa là cái áo khoác ngoài của phụ nữ. Trời ơi!

Johnson vỗ vai tôi:

- Chút xíu nữa bạn là … hố to rồi. Ha ha … Năm ngoái, tôi có đến thăm miệt vườn Nam bộ, tôi có nghe một câu thế này mà lúc đó chẳng thế nào hiểu được: “Hôm qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Hôm nay, qua hổng nói qua mà qua lại qua”…

…………..

Câu chuyện của chúng tôi còn dài. Chia tay với Johnson ở ga Huế. Lững thửng dọc theo con đường về chợ Đông Ba, trong đầu còn vương vấn câu chuyện rắc rối tiếng Việt với Johnson, ông già chạy xích lô lẽo đẽo theo sau:

- “Ôn nớ, ôn đi về mô khôn hè?”

Tôi gật đầu, bước lên chiếc xe cũ rích, buộc miệng:

- Có tiệm sách nào gần đây nhất, Bác? Tôi muốn mua một quyển Tự điển Tiếng Việt.

Tôi bất chợt nhớ ra rằng, trong tủ sách gia đình của tôi, có đủ loại tự điển các nước, nhưng chưa hề có một quyển Tự điển Tiếng Việt nào.

Winehouse

General Field
Category 1 -  Record Of The Year
(Award to the Artist and to the Producer(s), Recording Engineer(s) and/or Mixer(s), if other than the artist.)

• Irreplaceable
      Beyoncé
      Beyoncé Knowles, S. Smith & Stargate, producers; Jim Caruana, Jason Goldstein &
      Geoff Rice, engineers/mixers
      Track from: B'Day
      [Sony Urban Music/Columbia/Music World Productions]

• The Pretender
      Foo Fighters
      Gil Norton, producer; Adrian Bushby & Rich Costey, engineers/mixers
      [Roswell/RCA Records]

• Umbrella
      Rihanna Featuring Jay-Z
      Kuk Harrell & C. "Tricky" Stewart, producers; Kuk Harrell & Manny Marroquin,
      engineers/mixers
      Track from: Good Girl Gone Bad
      [Def Jam]

• What Goes Around…Comes Around
      Justin Timberlake
      Nate (Danja) Hills, Timbaland & Justin Timberlake, producers; Jimmy Douglass &
      Timbaland, engineers/mixers
      [Jive/Zomba]

• Rehab
      Amy Winehouse
      Mark Ronson, producer; Tom Elmhirst, engineer/mixer
      Track from: Back To Black
      [Universal Republic Records]

General Field
Category 2 -  Album Of The Year
(Award to the Artist(s) and to the Album Producer(s), Recording Engineer(s)/Mixer(s) & Mastering Engineer(s), if other than the artist.)

• Echoes, Silence, Patience & Grace
      Foo Fighters
      Gil Norton, producer; Adrian Bushby & Rich Costey, engineers/mixers; Brian
      Gardner, mastering engineer
      [Roswell/RCA Records]

• These Days
      Vince Gill
      John Anderson, Guy Clarke, Rodney Crowell, Diana Krall & The Del McCoury Band,
      featured artists; Vince Gill, John Hobbs & Justin Niebank, producers; Neal
      Cappellino & Justin Niebank, engineers/mixers; Adam Ayan, mastering engineer
      [MCA Nashville]

• River: The Joni Letters
      Herbie Hancock
      Leonard Cohen, Norah Jones, Joni Mitchell, Corinne Bailey Rae, Luciana Souza &
      Tina Turner, featured artists; Herbie Hancock & Larry Klein, producers; Helik
      Hadar, engineer/mixer; Bernie Grundman, mastering engineer
      [Verve]

• Graduation
      Kanye West
      Dwele, Lil Wayne, Mos Def & T-Pain, featured artists; Warryn "Baby Dubb"
      Campbell, Eric Hudson, Brian "Allday" Miller, Nottz, Patrick "Plain Pat"
      Reynolds, Gee Roberson, Toomp & Kanye West, producers; Bruce Beuchner, Andrew
      Dawson, Mike Dean, Anthony Kilhoffer, Greg Koller, Manny Marroquin, Nottz Raw,
      Tony Rey, Seiji Sekine, Paul Sheehy & D. Sloan, engineers/mixers; Vlado Meller,
      mastering engineer
      [Roc-A-Fella Records]

• Back To Black
      Amy Winehouse
      Mark Ronson & Salaamremi, producers; Tom Elmhirst, Gary Noble & Franklin
      Socorro, engineers/mixers; Mark Ronson, mastering engineer
      [Universal Republic Records]

General Field
Category 3 -  Song Of The Year
(A Songwriter(s) Award.  A song is eligible if it was first released or if it first achieved prominence during the Eligibility Year.  (Artist names appear in parentheses.)  Singles or Tracks only.)

• Before He Cheats
      Josh Kear & Chris Tompkins, songwriters (Carrie Underwood)
      Track from: Some Hearts
      [19 Recordings/Arista Nashville; Publishers: That Little House Music, Mighty Underdog Music/Sony/ATV Cross Keys]

• Hey There Delilah
      Tom Higgenson, songwriter (Plain White T's)
      Track from: Every Second Counts
      [Hollywood Records/Fearless Records; Publisher: So Happy Publishing]

• Like A Star
      Corinne Bailey Rae, songwriter (Corinne Bailey Rae)
      Track from: Corinne Bailey Rae
      [Capitol Records; Publisher: Global Talent Publishing]

• Rehab
      Amy Winehouse, songwriter (Amy Winehouse)
      Track from: Back To Black
      [Universal Republic Records; Publisher: EMI Music Publishing]

• Umbrella
      Shawn Carter, Kuk Harrell, Terius "Dream" Nash & Christopher Stewart,
      songwriters (Rihanna Featuring Jay-Z)
      Track from: Good Girl Gone Bad
      [Def Jam]

General Field
Category 4 -  Best New Artist
(For a new artist who releases, during the Eligibility Year, the first recording which establishes the public identity of that artist.)

• Feist

• Ledisi

• Paramore

• Taylor Swift

• Amy Winehouse

As the lead singer of Skid Row, Sebastian Bach was one of the last true stars of the pre-Nirvana hard-rock era. His natural good looks, showmanship, charisma and pipes were perfectly suited for MTV in the late 80s/early 90s. But with the onset of grunge and alternative rock, overnight, Bach found himself suddenly obsolete. Skid Row gave it another try with their underappreciated third outing “Subhuman Race,” (1995) but it unfortunately underperformed. In the late 90s, Bach’s career really hit the skids when he was fired from Skid Row.

But Bach has kept himself busy over the years. He’s dabbled in theatre, TV shows and of course music. First there was The Last Hard Men, the mid-90s project he did with Kelly Deal and Jimmy Chamberlin (released in 2001) as well as a live album with a couple new songs, and an album with Frameshift. Now Bach is back with a new studio album, the Roy Z produced “Angel Down” (2007)

Original Release Date: November 20, 2007
Label: Mrv

Track Listing

1. Angel Down 3:48
2. You Don’t Understand 3:07
3. Back In The Saddle (featuring Axl Rose) 4:19
4. (Love Is) A Btichslap (featuring Axl Rose) 3:08
5. Stuck Inside (featuring Axl Rose) 2:57
6. American Metalhead 4:02
7. Negative Light 4:33
8. Live & Die 3:53
9. By Your Side 5:27
10. Our Love Is A Lie 3:20
11. Take You Down With Me 4:37
12. Stabbin’ Daggers 3:41
13. You Bring Me Down 3:16
14. Falling Into You 4:21

Rapidshare
Megaupload
Simpleupload
Megashares
Loadto
Filesto
Uploadto
Password: www.livedown.org

Sự kiện quan trong này sẽ diễn ra vào vào ngày 11月6日(火)、11月7日(水)、11月8日(木) tại Tokyo, Japan.
Thực sự đây là giấc mơ của nhiều người (những người yêu và làm việc trọng cộngđồng Java). Cá nhân tôi cũng vậy. Làm việc với ngôn ngữ Java trong một thời gian khá lâu nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên sẽ được tham gia một hội nghị toàn cầu của tập đoàn Sun Microsystems lớn đến như vậy. Và điều mơ ước từ lâu là được gặp James Gosling (cha đẻ của ngôn ngữ lập trình danh tiếng Java mà bất cứ ai làm trong nghề IT đều biết) sẽ trở thành hiện thực. Thật không thể tin được. Mặc dù công việc hiện nay đang khủng hoảng nhưng mình đang cố gắng vực lại tinh thần. Sự kiện này sẽ giúp mình lấy lại đà tăng tốc trong công việc. Mình sẽ tham gia vào 2 ngày quan trọng nhất là 11月7日(水)、11月8日(木). (Tôi yêu Tokyo quá :D )

Những vần đề chính sẽ nói trong 3 ngày là Java và SOLARIS và hàng loạt công nghệ xung quanh hai chủ đề này.
Về Java
* Java EE 6 and GlassFish
* Java SE 6 Top 10 features, Java SE 7 and OpenJDK
* Next Generation Web and JavaServer Faces
* Consumer JRE: Java on Every Desktop OR Java Performance Myths
* Project Metro and REST: Web Services Everywhere
* Java ME: Extreme GUI Makeover for Mobile Phones
* SOA using OpenESB and JCAP
* Java Scripting: JavaFX Script and JRuby
Về Solaris
* Solaris, World’s Best Operating System
* Building High Performance Applications on Multicore Systems Using Sun Studio Compilers and Tools
* Managing Distributed Solaris Environments Using the N1 Service Provisioning System
* How to Develop Solaris Parallel Applications
* Codecamp: Anything and Everything Performance Tuning: Maximize Application
* Performance with Sun Studio 11 Performance Analyzer
Về NetBean
* NetBeans Welcome
* New & Cool
* Using NetBeans for your Existing Projects
* Technologies for Creating Web 2.0 Rich Internet Applications
* Ruby on Rails in the Enterprise
* Beans Binding & the Swing Application Framework
* Tools for Simplifying SOA

Một vài nét về 3 nhân vật cực kỳ quan trọng của Sự kiện này

james_gosling.jpgJames Gosling – Vice President and Sun Fellow
Sun Microsystems, Inc.

【セッション情報】11月7日(水) 9:30~11:30 基調講演

1977年にカナダ・カルガリー大学でコンピュータ・サイエンスの理学士号を取得後、1983年にカーネギーメロン大学においてコンピュータ・サイエンスの博士号を取得。
このとき、学位論文として”The Algebraic Manipulation of Constraints”(拘束の代数的操作)を発表。
現在はSunのVPとFellowを兼任。

衛星データ取得システム、マルチプロセッサ版UNIX®、コンパイラ数種、メール・システム、ウィンドウ・マネージャなどの開発のほか、 WYSIWYGテキスト・エディタ、拘束ベースのドローイング・エディタ、UNIXシステム向けのテキスト・エディタEmacsの開発でも広く知られる。
Sunにおいて、当初NeWSウィンドウ・システムのリードエンジニアとして活躍した後、Javaプログラミング言語の最初の設計を手がけ、コンパイラと仮想マシンの実装を行う。

近年では、Real-Time Specification for Javaのコントリビューターとして、また、Sun Labsでは主にソフトウェア開発ツールのリサーチャーとして活躍中。

jimhughes.jpgJames Hughes – Vice President and Sun Fellow
Sun Microsystems, Inc.

【セッション情報】11月8日(木) 9:30~11:40 基調講演

サンの技術者で最も高い地位を表す称号である「Sun Fellow」。
全世界においてSolarisの第一人者の一人である、彼の貴重なセッションをお見逃し無く。

現職への就任以前は、Control Data Corp, Network Systems社, StorageTek 社に在籍し、32年間を超えるストレージとネットワーキング業界での実績持つ。現在は、Solaris オペレーティングシステム部門の CTO として、世界中の企業で数多くの導入実績を持つ Solaris オペレーティングシステムの将来の方向性に大きな影響力を持つことで知られる。特にハイ・パフォーマンス・ネットワーキング、ストレージ技術、情報セキュ リティと暗号化の分野の専門家として著名である。

tim2.jpgDr. Tim Marsland – Vice President, Software CTO and Sun Fellow
Sun Microsystems, Inc.

【セッション情報】11月7日(水) 13:00~13:50 Solaris トラック
What Makes Solaris Interesting?
- Solaris の魅力とは?

Dr. Tim Marsland は、米国サン・マイクロシステムズ社のソフトウエア部門の Vice President & CTO で、Sun Fellow の称号を持つ技術者です。

サンには16年間在籍しており、Solarisオペレーティングシステムの戦略的な方向性、システム・アーキテクチャ、リリースモデル、障害の分析から修正まですべてのSolarisリリースに貢献してきました。
また、Solaris 10 の開発においては、Solaris Expressリリースモデル、Solaris Zones の初期設計、Solaris x86 アーキテクチャの64bit バージョンの設計と実装を行いました。彼の現在の興味はハードウエアとソフトウエアの仮想化技術です。

“MTV Unplugged,” the acclaimed acoustic music series, presents a one-hour performance with Seattle band Alice In Chains. Taped in April of 1996 at the Brooklyn Academy Of Music in New York, this is the band’s first live performance in three years. Alice In Chains band members Layne Staley (vocals), Jerry Cantrell (guitar), Mike Inez (bass), Sean Kinney (drums) and guest guitarist, Scotty Olsson perform work from their most recent release, Alice In Chains, as well as earlier material. Song selections include: “Nutshell,” “Brother,” “Down In A Hole,” “Rooster,” “Heaven Beside You,” “Sludge Factory,” “Got Me Wrong” and “Would.”

Về cá nhân, tôi rất thích album unplugged này của Alice In Chains. Không khí tại buổi biểu diễn thật ảm đạm, u buồn nhưng vẫn hấp dẫn người nghe. Mặc dù Layne Staley sau đó 1 năm bị chết vì sốc ma túy (giống như kiểu chết của Kurt Cobain của Nirvana) nhưng những người yêu nhạc, đặc biêt là unplugged không thể quên anh trong biểu diễn này, giọng ca vẫn thật tuyệt vời. Với tôi thì Jerry Cantrell để lại ấn tượng nhiều hơn hẳn. Kỹ thuật guitar của anh thật tuyệt. Nếu ai thích MTV Unplugged thi Alice In Chains – MTV Unplugged là album không thể thiếu được trong bộ sưu tập đấy. (Alice In Chains – MTV Unpluggedアルバムが大好きだ。)

Recorded April 10, 1996 at Brooklyn Academy of Music’s Majestic Theater – Brooklyn, NYC

Set List:
01. Nutshell
02. Brother
03. No Excuses
04. Sludge Factory
05. Down In A Hole
06. Angry Chair (Unaired)
07. Rooster
08. Got Me Wrong
09. Heaven Beside You
10. Would?
11. Frogs (Unaired)
12. Over Now
13. The Killer Is Me (Unaired)

http://rapidshare.com/files/43736476/MTV_Unplugged.rar

bma06poster_web.jpgChúng ta có thể nói về 12bar form của Blues, cấu trúc, các hợp âm dominant 7th, the I-IV-V progression, mọi thứ, vân vân và vân vân … nhưng Blues là gì, có lẽ nhiều người không biết. Có một đinh nghĩa về Blues từ Guitar Slowhand Eric Clapton và có lẽ là đúng nhất:

My definition of Blues is that it’s a musical form which is very disciplined and structured coupled with a state of mind, and you can have either of those things but it’s the two together that make it what it is. And you need to be a student for one, and a human being for the other, but those things alone don’t do it.

- Eric Clapton (interview 1998)

Với Eric:

I never set myself too high a goal. It was always tone and feeling, for me

- Eric Clapton

Shawn LaneThật khó để nói về Shawn Lane, có lẽ tôi sẽ bắt đầu bằng cách giới thiệu đôi chút tiểu sử của anh để anh em có thể hiểu được sự khác biệt giữa Shawn và những guitarist hiện đại khác, kể cả Satriani hay Vai. Shawn Lane bắt đầu học piano từ khi lên 5 tuổi, và thật sự là một thần đồng vì chỉ sau 3 năm anh đã làm chủ hoàn toàn được nhạc cụ này. Tiếp đó, cậu bé Shawn chuyển sang học guitar, bất chấp mọi khó khăn khi học do bàn tay còn quá nhỏ, điều này thậm chí còn có thể là một yếu tố tích cự vì đã buộc cậu phải tập giãn ngón tay trái rất rộng, khiến cho chàng Shawn Lane trưởng thành có thể chơi những hợp âm cực kỳ phức tạp với khoảng cách đến 8 phím đàn trên cần đàn, mặc dù không được trời ban cho bàn tay to ngón dài như Steve Vai hay Paul Gilbert.
Đến 15 tuổi Shawn đã hoàn toàn làm chủ được cây đàn guitar, và những năm sau đó song song với việc chơi nhạc cho ban nhạc Black Oak Arkansas, anh dành thời gian để khám phá tìm hiểu âm nhạc theo hướng ngày càng tăng độ bác học và phi chuẩn mực. Về mặt kỹ thuật, trong 20 – 25 năm cuối đời mình, có thể nói anh là một trong số những người đánh đàn có tốc độ kinh hoàng nhất (nếu không muốn nói chính là nhà vô địch!!). Tốc độ, kết hợp với những câu đàn sáng sủa sắc nét và sự chính xác cao độ của tiếng đàn rất đẹp là những điểm nổi bật, về những mặt này thì ngay đến Yngwie Malmsteen và John McLaughlin cũng không thể bì với Shawn được.

Tuy nhiên, nếu chỉ coi Shawn Lane là một tay guitarist thì cũng không khác nào hạ thấp anh. Bởi lẽ Shawn Lane không chỉ là một siêu guitarist mà anh còn có thể chơi rất nhiều nhạc cụ khác với mức độ xuất sắc, cho nên chơi guitar chỉ là phần nổi ở tảng băng mà thôi. Trong một bài phỏng vấn hiếm hoi, Shawn Lane nói về kỹ thuật guitar như sau :

“Một show diễn 3 tiếng có giá trị bằng 9 tiếng luyện bài tập ở nhà. Cho đến nay (khi phỏng vấn, vào khoảng năm 96) tôi đã qua khoảng 5000 show diễn. “Kỹ thuật” là một khái niệm rất rộng, mà các tay guitar trẻ tuổi thường tóm gọn một cách rất hạn chế trong việc đảo qua đảo lại một số mô-típ về scale ở tốc độ cao. Trong khi đó, có những kỹ thuật khác mà độ khó có thể cao hơn nhiều lần : Bend, fingerpicking, và một sêri những tiêu chí kỹ thuật mà âm nhạc phương Tây ko biết đến : những cú đổi & đảo nhịp rất nhỏ, thay đổi tone ở mức tinh vi, nghệ thuật tạo ra một nốt nhạc đặc biệt. Đó là những thứ còn khó khăn hơn là việc chạy gam cao tốc. Thật sự là về kỹ thuật, các nhạc sĩ ấn độ và châu Phi còn có quá nhiều điều để chúng ta học hỏi!!!”

Đặc điểm của Shawn Lane là biến những thứ tưởng chừng không thể chơi nổi về mặt kỹ thuật thành có thể!!! Do vậy, ý kiến nêu trên của anh về kỹ thuật thật sự là một bài học quý giá. Để dẫn chứng, khi được hỏi bí quyết của anh để đạt được kỹ thuật siêu việt, anh trả lời như sau :

“Theo tôi, cần phải đạt được cấp độ mà chỉ cần nghĩ đến ý nhạc bạn muốn thể hiện và truyền tải là đôi tay đã ngay lập tức thực hiện ý tưởng đó. Rất nhiều nhạc công, đặc biệt là những người chơi Bass hoặc guitar, có xu hướng nghĩ rằng tập luyện kỹ thuật tay chân là then chốt. Cần phải tiếp cận theo chiều ngược lại. Tư duy phải lập ra được ý tưởng và quy trình thực hiện, và các ngón tay là một phương tiện để thực hiện các ý tưởng đó. Ngón tay không thôi thì chỉ là một phần cơ thể ko có gì ghê gớm, các ngón tay của tôi cũng ko có gì đặc biệt. Sự khác nhau nằm ở tư duy của tôi, tư duy xem xét các khả năng thể hiện ý tưởng âm nhạc, và bàn tay thực hiện một cách tự động. Cần phải đạt được mức độ tự động đó, đó cũng là phương thức chơi đàn ở những nghệ sĩ siêu đẳng nhất. Quan trọng là phải thể hiện được tức thời những gì đang diễn ra về tư duy mà không có một rào cản kỹ thuật nào.”

Sơ bộ như vậy để anh em có thể hiểu được Shawn Lane là một con người và một nghệ sĩ đặc biệt như thế nào, dù rất khiêm tốn. Về âm nhạc, như đã nói trên anh là người vô cùng yêu thích âm nhạc Ấn Độ, và cũng rất yêu nhạc của Bach. Đồng thời, anh cũng thường tỏ ra rất thán phục Jeff Beck và thích nhạc của Steve Morse và Eric Johnson. Tất cả những ảnh hưởng đó tác động tới nhạc của Shawn, một thứ nhạc có thể nói là rất tự do, không có tiêu chí khuôn mẫu nào, rất khó tả…. Shawn Lane có thể nói là không hề có một điểm chung nào với các tay Shredder chơi Rock & Metal, điều này nổi bật nhất ở cách anh sử dụng kỹ thuật guitar một cách rất vừa phải chừng mực, cho nên thoạt đầu nghe cứ tưởng rằng điểm mạnh nhất của anh là những chord phức tạp đa âm!!! Và khi đánh những câu ở tốc độ cao, nếu có bắt được nốt (không thể??!!) thì cũng khó có thể hiểu được anh đã dùng gamme gì hay mode gì. Tuy nhiên dù đánh nhanh mấy đi chăng nữa, Shawn Lane vẫn luôn chú trọng đến các nốt làm trọng âm, nên từ các câu nhanh như chớp giật ta vẫn luôn nghe được một giai điệu rõ nét, và thường là rất đẹp!! Trong các album Power of Ten và Tritone-Fascination, Lane thường bắt đầu những bản nhạc của mình (tiêu biểu là Rules of the Game, Gray piano’s Flying, The way it has to be, not again, v.v…) bằng những giai điệu nghe rất đẹp và đơn giản, để rồi sau đó khi đến cuối bài anh thả mình đánh improvisation bay bổng, đến lúc đó mới thực sự là lúc ta thấy được kỹ thuật & tư duy giai điệu khác thường của anh.

Shawn Lane là một người không chỉ chú trọng guitar mà cả các nhạc cụ khác nữa, nên anh cũng thường chọn cho mình những partner có trình độ rất kinh khủng (nhất là bassist Jonas Hellborg & tay trống Jeff Stipe). Khi đánh live hay trên các album như Temporal Analogues Of Paradise (1996), Time Is The Enemy (1997), ta đều thấy ko chỉ những khúc solo của guitar mà là sự kết hợp giữa bộ ba guitar/bass/trống ở mức độ hài hòa cao nhất!! Thường các sáng tác của họ là những khúc phiêu từ một chủ đề chính và biến hóa bất tận!! Do đó những album này cũng đòi hỏi người nghe phải có một trình độ rất cao về kiến thức và tư duy âm nhạc mới có thể thưởng thức được. Điều này thì cá nhân tôi thì hoàn toàn không dám mơ tới, cho nên nghe những album này thường có những giây phút khiến tôi mệt mỏi vì không nắm bắt được. Vì vậy những lúc muốn nghe Shawn Lane tôi chủ yếu chỉ quay về với 2 album studio Power of Ten và Tritone Fascination, thưởng thức vẻ đẹp của hai album ấy cũng đủ cho tôi rồi!!!

Năm 2003 là năm mà Shawn Lane thực hiện được một ước mơ lớn của đời mình là cùng với anh bạn Jonas Hellborg thực hiện một tour diễn ở Ấn Độ, nơi họ được chào đón như những ngôi sao thực sự. Tiếc thay, đó cũng là năm mà Shawn Lane đổ bệnh trầm trọng về hô hấp trong khi đang chuẩn bị một album cùng với Jonas và Ginger Baker (tay trống lừng danh của ban nhạc Cream mà chúng ta đã biết qua các topic về Eric Clapton). Cuối cùng, anh qua đời vào ngày 26/09 năm đó. Giới guitarist sẽ luôn nhớ tiếc anh, không chỉ vì những gì anh đã đem lại, mà còn vì cả những gì mà anh còn có thể cống hiến cho âm nhạc!!!

Older Posts »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.